Sep 22, 2012

THÁI CỰC QUYỀN - DƯƠNG LỘ THIỀN: KỲ 2 GIẢ LÀM NGƯỜI GIÚP VIỆC ĐỂ HỌC VÕ



GIẢ LÀM NGƯỜI GIÚP VIỆC ĐỂ HỌC VÕ
Trong lòng háo hức muốn học Thái Cực Quyền nên quãng đường gần ngàn dặm từ Quảng Bình đến huyện Ôn, Lộ Thiền chỉ đi trong năm ngày. Đến đầu Trần Gia Câu, tuy cả sơn trang chỉ có hơn 200 hộ nhưng nhà nào cũng treo đao dựng thương, Dương Lộ Thiền mừng lắm vội vàng tìm đến nhà Trần Trường Hưng. Không ngờ, đọc thư xong, Trần Trường Hưng tiếp đãi Dương Lộ Thiền như thượng khách nhưng nhất định không chịu nhận Dương làm đệ tử. Trần Trường Hưng nói: “tôi đã lâu lắm không luyện võ rồi, chỉ sợ làm mất thời gian của các hạ. Xin các hạ đến nơi khác tìm thầy.” Nói rồi nhất mực từ chối, dù Dương Lộ Thiền có năn nỉ ra sao. Chẳng còn cách nào khác, Dương Lộ Thiền đành phải cáo từ ra về.
Ra đến tửu quán đầu Trần Gia Câu, Dương Lộ Thiền buồn bã dừng lại, tự gọi một bình rượu uống để giải sầu. Đến khi đêm đã xuống, tuyết bắt đầu rơi mạnh, trong quán chỉ còn Dương Lộ Thiền ngồi một mình uống rượu suông. Thấy lạ, bà chủ quán mới đến gần dò la, mới biết Dương Lộ Thiền tìm đến nhà Trần Trường Hưng học võ. Bà chủ quán nói: “Trần tiên sinh trước nay không dễ dàng nhận đồ đệ đâu. Tốt nhất là ngài nên bỏ cuộc đi thôi”. Dương Lộ Thiền nghe vậy, buồn lại càng buồn thêm, gương mặt ảo não càng như đau khổ hơn. Nhìn thấy Lộ Thiền ham học võ như vậy, bà chủ quán tốt bụng động lòng thương, ghé tai Dương Lộ Thiền nói nhỏ mấy câu: “Anh muốn học võ chỉ còn cách này…”. Không biết bà lão nói gì, chỉ thấy Dương Lộ Thiền tưởi tỉnh hẳn lên, cười cười nói nói cám ơn bà lão.
Sáng hôm sau, khi những người làm trong nhà Trần Trường Hưng ra quét tuyết trước nhà thì phát hiện có mootjj người  ăn mặc rách rưới, mặt mũi đen thủi đang nằm co quắp ngay trước cửa nhà. Nghĩ là người ăn mày ngất trong mưa tuyết vì lạnh và đói, đám gia nhân vội vàng mang người này vào trong nhà chăm sóc cho ăn cho uống hy vọng cứu được mạng sống của anh ta. Nhưng đến khi tỉnh lại, hỏi anh ta là người ở đâu, tên gọi là gì thì chỉ thấy anh ta ú a ú ơ. Hóa ra là một tên ăn mày bị câm. Vì là người câm nên chẳng biết trả anh ta đi đâu, lại thấy anh ta có ver được việc nên người nhà họ Trần đành để anh ta lại trong nhà làm người giúp việc.
Thật ra người ăn mày câm này không phải ai khác chính là Dương Lộ Thiền. Giả làm người câm rồi vào nhà họ Trần làm người giúp việc để học lén Thái Cực Quyền là mưu kế mà bà lão chủ quán bày cho Lộ Thiền. Từ đó về sau, Dương Lộ Thiền trở thành người giúp việc trong nhà Trần Trường Hưng. Ban ngày, Lộ Thiền xách nước, gánh củi làm cơm. Đếm đến, khi cả nhà họ Trần bắt đầu đóng cửa ra sân luyện võ thì Dương Lộ Thiền mới len lén đứng ở phía xa nhìn họ rồi học theo. Vì thấy Lộ Thiền bị câm, lại là người giúp việc trong nhà nên chẳng ai để ý đến Lộ Thiền, để mặc cho ông ra vào hỏi han và đứng nhìn mình luyện tập. Cứ như vậy, ngày qua đêm đến, thời gian thấm thoắt trôi đi, Dương Lộ Thiền đã ở nhà Trần Trường Hưng được 3 năm, quyền pháp Thái Cực Quyền ông cũng đã thuộc nằm lòng, kỹ nghệ, yếu lĩnh cũng đã quán thông. Nghĩ rằng, đã đến lúc mình trở về phủ Quảng Bình, Dương Lộ Thiền mới tìm gặp Trần Trường Hưng nói rõ sự tình. Trần Trường Hưng thấy người nô bộc câm trong nhà bỗng dưng biết nonis mới nhớ đến họ Dương ba năm trước đã từng đến gõ cửa cầu học. Thấy Dương có chí cầu học, Trần Trường Hưng nói: “nếu đã vào cửa nhà ta, thì coi như đồ đệ. Nay anh hãy ở lại đây học thêm 3 năm nữa, ta sẽ chính thức dạy anh”. Lộ Thiền nghe thế, vội vàng dập đầu bái Trần Trường Hưng làm sư phụ, quyết tâm ở lại Trần Gia Câu thêm 3 năm nữa.
Từ sau khi chính thức được nhận làm đồ đệ, Dương Lộ Thiền và Trần Trường Hưng thân như thủ túc. Thấy Dương Lộ Thiền ham học lại cần cù, thông minh hơn người nên Trần Trường Hưng đã tận tình truyền dạy cho Lộ Thiền. Dương Lộ Thiền thấy vậy, càng chuyên tâm học nghệ, quyết tâm thụ giáo toàn bộ tinh túy của Thái Cực Quyền. Thời gian cứ thế trôi qua, Dương Lộ Thiền đã ở Trần Gia Câu học võ được 6 năm, kỹ nghệ đã tinh thông, quyền pháp đã thành thạo, lúc ấy Dương Lộ Thiền mới cáo từ Trần Trường Hưng, từ biệt Trần Gia Câu trở về phủ Quảng Bình.
Kỳ sau: Độ Sức với học trò.

No comments:

Post a Comment